Chính mình là cây ngô đồng thì phượng hoàng mới đến đậu…”

“Dưới đây là 9 điều về nhân tình thế thái mà một người đã rút ra khi nhìn ngắm cuộc đời của mình và những người khác, những điều rất đáng để học hỏi:

1. Thường xét lỗi lầm của mình, sẽ từ từ quên đi lỗi lầm của người khác. Vốn không có ai đúng ai sai, chỉ là lập trường bất đồng, mỗi người tôn trọng lập trường của nhau. 

2. Xin bạn đừng mạo muội đánh giá tôi, bạn chỉ biết tên họ của tôi, trái lại không biết câu chuyện của tôi; bạn chỉ nghe nói tôi đã làm cái gì mà không biết tôi đã trải qua những gì.

3. Một người chân chính mạnh mẽ sẽ không quá quan tâm đến chuyện làm vui lòng đẹp ý người khác. Đừng quá quan trọng cái gọi là giữ gìn quan hệ xã hội, điều quan trọng nhất là bạn phải nâng cao nội lực của chính mình, chỉ khi chính bạn rèn luyện tốt rồi, mới sẽ có người khác đến gần gũi bạn, chính mình là cây ngô đồng, phượng hoàng mới đến đậu, chính mình là biển lớn, trăm sông mới tụ hội, như hoa có hương ắt ong bướm tìm đến. Chỉ khi bạn đến được tầng bậc nhất định thì mới có được những quan hệ xã hội tương ứng, mà không phải là ngược lại.

4. Không có ai theo bạn cả một đời, cho nên bạn phải có năng lực vui sống ở nơi đang sống, vui với việc mình làm. Sẽ không có ai giúp bạn cả một đời, cho nên bạn phải kiến lập một cái tôi mạnh mẽ.

5. Đời người vốn là một loại cảm thụ. Lúc người bạn yêu vứt bỏ bạn, dù cho bạn kêu trời trách đất cũng không ích gì; lúc có người nói xấu bạn, dù lưỡi bạn như hoa sen, bạn cũng trăm miệng không biện bạch được, chuyện đời vốn là vậy. Lúc đắc ý, tâm thế như triều dâng, lúc thất chí, tâm tình như hoa rụng. Đừng quá xem trọng chính mình, những lúc bị khuất nhục, không còn cách gì, muốn rơi lệ, chính những giây phút đó là một bộ phận không thể thiếu trong đường đời. 

6. Có người luôn ngưỡng mộ, ham thích hạnh phúc của người khác, bỗng có lúc quay đầu nhìn lại phát hiện cuộc sống của chính mình đang được người khác ngưỡng mộ. Kỳ thực mỗi một người đều đang hạnh phúc, chỉ là hạnh phúc của bạn thường đang ở trong mắt người khác. Ngọn núi hạnh phúc này vốn không có đỉnh, không có đầu, bạn phải học cách đi thật chậm, chiêm ngưỡng cảnh núi, thưởng thức cầu vồng, hóng gió mát vi vu, tâm trạng thư thả mới có thể cảm nhận cuộc sống thật sung túc.

7. Hạnh phúc không bỏ sót bất kỳ người nào, sớm muộn gì cũng có ngày nó tìm đến bạn.

8. Đời người là một quá trình vận động phát triển liên tục, bạn sẽ không bao giờ biết thời khắc kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì, cũng sẽ không rõ vì sao vận mệnh đối đãi với bạn như vậy. Chỉ sau khi bạn trải qua các loại biến cố trong đời sống, bạn mới rũ bỏ cái nhìn phù hoa ban đầu, nhìn nhận thế giới bằng tâm thái khiêm tốn. 

9. Ví như bạn quét lá, dù hôm nay bạn dùng hết sức, thì lá khô ngày mai vẫn bị gió thổi đến. Trên đời có rất nhiều việc không cách gì mong gấp mong sớm được, chỉ có thể sống với giây phút hiện tại, không ngừng vươn lên. 

10 lý do khiến bạn không đạt được mục tiêu trong cuộc sống

Khắc phục được những lý do khiến mình thất bại, chúng ta sẽ thành công.
Việc đặt ra mục tiêu, dù trong bất kỳ lĩnh vực nào như sức khỏe, công việc, tài sản… sẽ tạo động lực phấn đấu và giúp bạn tăng sự tự tin vào bản thân khi thành công. Tuy nhiên, bạn có thể không đạt được mục tiêu bởi những lý do sau đây: 

1. Sự bào chữa

Tìm lý do bào chữa cho mình dễ dàng hơn so với việc tìm ra lý do tại sao phải đặt ra mục tiêu và hành động. Bạn thường đưa ra những lý do khi cảm thấy sợ hãi, lo lắng, nghi ngờ và thậm chí là lười biếng. Thi thoảng, bạn cảm thấy không làm gì cả thì dễ dàng và an toàn hơn là cố bắt tay giải quyết một việc gì đó.

2. Phóng đại sự sợ hãi 

Nỗi sợ thất bại làm tan biến rất nhiều ước mơ trước khi chúng có cơ hội để trở thành hiện thực. Nỗi sợ khiến chúng ta mất tự tin. Nó thao túng, làm bạn chùn bước. Hãy cất nỗi sợ của mình đi và ngừng việc đánh giá thấp bản thân ngay lập tức.

3. Không tìm được mục tiêu chính đáng

Mục tiêu có ý nghĩa như thế nào với bạn? Tại sao bạn lại đặt ra mục tiêu đó? Đôi khi bạn đeo đuổi một vài thứ bởi vì đó là điều những người khác mong đợi ở bạn, vì muốn đuổi kịp đồng nghiệp của mình. Việc đặt mục tiêu không phù hợp và đuổi theo những thứ không thực sự cần và mong muốn sẽ làm bạn lãng phí nhiều tiền bạc, thời gian và sức lực.

4. Không ưu tiên những cái quan trọng

Rất nhiều người mải mê theo dõi một ai đó trên mạng xã hội thay vì ngồi làm việc, để cho những thứ không quan trọng làm mình xao lãng. Thật đáng ngạc nhiên là bạn có thể dành thời gian cho những thứ vô nghĩa và sau đó lại nói rằng không có đủ thời gian để hoàn thành mục tiêu của mình.

Thực tế bạn luôn có thời gian nhưng quan trọng hơn là sắp xếp mọi việc như thế nào. Nếu có một thứ thực sự quan trọng, bạn nên dành thời gian và làm cho nó trở thành ưu tiên hàng đầu.

5. Cố gắng làm tất cả mọi thứ

Khi dành sức lực dàn trải vào quá nhiều thứ, đôi khi bạn không thể trau dồi kỹ năng và sự thành thạo trong lĩnh vực mà mình mạnh nhất và phù hợp nhất. Điều quan trọng nhất với bạn là tìm ra cái mà mình giỏi, đam mê bởi bạn chẳng thể làm được mọi thứ.

6. Nói thay vì làm

Chúng ta sẽ làm mất sự tín nhiệm của người khác cũng như sự tự tin của chính bản thân mình nếu như nói nhưng không làm được. Khi liên tục thất bại trong việc giữ lời cũng như việc đạt được mục tiêu đã đề ra, bạn sẽ trở nên suy sụp và đôi khi đánh mất sự tự tin vào chính bản thân mình.

Bạn cần phải học cách làm hơn là học cách nói, sử dụng năng lượng của mình vào việc làm mọi thứ thay vì nói về chúng. Hãy để kết quả nói về chính nó và sử dụng hành động thay cho lời nói.

7. Thiếu một kế hoạch cụ thể

Nếu không có một kế hoạch nghĩa là bạn đã lên kế hoạch để nhận thất bại. Kế hoạch rất quan trọng trong việc giúp bạn đạt được mục tiêu. Đó chính là bản đồ giúp bạn đi từ điểm A đến điểm B một cách dễ dàng. Ta lập kế hoạch cho việc hoàn thành mục tiêu của mình như thế nào? Ta cần phải làm những điều gì? Hãy gạch đầu dòng các việc phải làm và có một chiến lược rõ ràng.

8. Không tự cam kết với bản thân

Vào ngày thứ hai, thực đơn ăn kiêng của bạn bắt đầu với nhiều suy nghĩ tốt nhưng điều đó kết thúc ngay khi đồng nghiệp bước vào với một hộp bánh rán. “Tôi không muốn cô ấy buồn, tôi sẽ bắt đầu ăn kiêng lại vào ngày mai”, đó là điều ta sẽ nói.

Nếu như bạn không tự buộc mình làm theo những cái mà ta đã đặt ra, những lý do và sự bào chữa sẽ làm trì hoãn những việc cần làm để hỗ trợ mục tiêu của mình.

9. Không có một giới hạn về thời gian

Việc có một thời hạn giúp tập trung và làm việc có kỷ luật hơn, hơn hết nó sẽ tạo cho ta một cảm giác cấp bách. Nó là yếu tố quan trọng giúp tập trung đúng vào mục tiêu đã đề ra. Khi mọi việc được thoải mái về thời gian, đôi khi kết quả lại không cao, bởi nó thường xuyên dẫn đến sự trì hoãn. 

10. Từ bỏ khi mọi việc khó khăn

Không cái gì tốt mà có được một cách dễ dàng. Một vài mục tiêu sẽ thực sự đòi hỏi bạn phải đổ mồ hôi và nước mắt. Chúng ta sống trong thời đại mà người ta muốn nhìn ngay vào kết quả hơn là khuyến khích một quá trình rèn luyện kiên trì,

Không có bất cứ thứ gì thành công chỉ sau một đêm. Nếu bạn mong muốn đạt được mục tiêu và thay đổi cuộc sống, tất cả những gì bạn cần là siêng năng, cống hiến và kỷ luật.

Những dòng chảy

Đó là bà bán đậu hủ ngon nhất mà mình từng được ăn. Còn nhớ cứ mỗi buổi trưa sau khi ngủ dậy khoảng 2h là có 1 con bé ngồi trước nhà đợi bà bán đậu hủ đi ngang qua, chén đậu hủ nóng hổi thơm phưng phức của mùi gừng quyện với vị ngọt thanh thanh của nước đường không lẫn vào đâu của bà ấy mà mãi sau này mình không thể nào tìm được ở SG. Sau này mỗi lần về mình có hỏi thăm bà bán đậu hủ năm xưa nhưng bà ấy đã chuyển đến nơi nao. Sau cả chục năm mất hút mình vui khôn siết khi tình cờ thấy bà ấy ngồi bán trong một khu chợ nhỏ tự phát gần nhà, vẫn cái gánh của năm xưa, chỉ là bác ấy đã già đi rất nhiều, tay chân ốm yếu hẳn nhưng hương vị đậu hủ thì vẫn như ngày nào. Hôm tết nghĩ bụng lần này nhất định gặp bác ấy mình sẽ nói “bác ơi bác bán đậu hủ ngon lắm, con rất thích đậu hủ của bác,  bác truyền cho con bí kiếp để làm đậu hủ ngon như bác nha” nhưng mấy ngày đó không thấy bóng dáng bà ấy đâu. Hôm nay nghe tin bà ấy đã qua đời 1 tuần rồi, tự nhiên thấy nghẹn, nước mắt khoé mi.

Ngôi nhà mái lá của cặp vợ chồng kiến trúc sư

Bên trong ngôi nhà gạch mộc, mái lá ở ngoại thành Sài Gòn là một không gian sống hiện đại, gần gũi với thiên nhiên, cây cỏ.

Cặp vợ chồng KTS Phạm Thị Mỹ An và KTS Michael Charruault đã lựa chọn một không gian sống kết hợp giữa hiện đại và truyền thống Việt Nam khi xây nhà cho mình tại TP HCM. “Khi Mỹ An thiết kế ngôi nhà này, đó thực sự là một giấc mơ trở thành sự thật. Gia đình tôi được sống trong một không gian mở hoàn toàn, gần hơn với thiên nhiên”, anh Michael chia sẻ.

Ngôi nhà ba tầng nằm trên khu đất 200 m2 có hàng rào cao 3m bao quanh để đảm bảo an ninh. Nhưng bức tường với nhiều đường gờ kết hợp với cửa gỗ đơn giản không có sự nặng nề mà trái lại, đem lại cảm giác thiền, bình yên, nhẹ nhàng nhờ hàng trúc quân tử trồng xung quanh.

Ban đầu, KTS Mỹ An dự định xây dạng nhà sàn với các tầng trên để sinh hoạt, tầng dưới là không gian để vui chơi, trồng cây. Sau đó, chị đã điều chỉnh để phù hợp hơn với nhu cầu thực tế. Tầng một là nơi sinh hoạt chung với chỗ tiếp khách, nấu bếp, bàn ăn là không gian mở hoàn toàn, giao hòa với thiên nhiên. Một mặt nhà nhìn ra bể bơi dịu mát, các mặt còn lại hướng ra các góc vườn yên tĩnh với cây cau, hoa sứ, tượng Phật…

Ở đây có phản gỗ quen thuộc của các gia đình chốn thôn quê Việt Nam, nơi chủ nhà có thể tiếp đón bạn hoặc nghỉ ngơi lúc mệt mỏi.

Sự cách biệt giữa trong và ngoài nhà chỉ mang tính chất tương đối nhờ vào hệ rèm tre dân dã.

Đồ gỗ nội thất trong khu sinh hoạt chung đều có màu trầm, nổi bật trên trên sàn xi măng, trần bê tông thô hay màu sơn tường trắng. Hệ tủ bếp lớn nhưng được xử lý giống như phần tường ốp gỗ ấm áp.

Cách xử lý không gian khéo léo giúp nơi sinh hoạt chung thoáng rộng, không bị vướng cột. Ngồi ở góc nào trong nhà cũng cảm nhận được màu xanh của cây cỏ, mặt nước, nắng gió chan hòa.

Không gian sinh hoạt chung ở tầng 1 mang hồn của ngôi nhà Việt xưa cùng với bể bơi hiện đại, giúp cả nhà thư giãn khiến vợ chồng KTS Mỹ An rất ưng ý.

Giữa các màu sắc trầm, lạnh, KTS sử dụng màu đỏ cho các bậc thang, một vài món đồ nội thất đã đem lại hiệu quả thị giác cao. Những bậc thang sơn đỏ tương phản cao với các bậc xi măng về màu sắc, về sự thô mộc và trau chuốt. Những ô thoáng nhỏ được trổ vừa lấy sáng vừa tạo nét trang trí cho chiếu nghỉ.

Tầng hai là không gian dành cho gia đình và cũng là chỗ tuyệt vời để đọc sách, thư giãn với hệ thông gió, ánh sáng tự nhiên tốt. Đồ đạc ở đây là đồ cũ hoặc bàn ghế đóng mới nhưng mang nét của nội thất xưa.

Do nhà có nhiều mặt thoáng nên KTS có thể mở nhiều cửa sổ, ô thoáng quanh nhà.

Thay vì phần tường nặng nề, một tủ sách thoáng được sử dụng để đảm bảo an toàn cho cầu thang. Những nhịp thang đỏ trở thành phần trang trí cho không gian tầng hai.

Tầng ba với phần mái dốc là không gian của phòng ngủ lớn. Độ cao vừa phải của tầng áp mái đem lại cảm giác ấm cúng nhưng vẫn có cảm giác thoáng đãng nhờ màu sơn trắng, nhờ khung cửa sổ hợp với hình dáng của nhà. Không chỉ thế, sàn nhà được lát gạch bông màu sắc đem lại cảm giác vui vẻ, hồn nhiên.

Nếu ở tầng 2, điểm nhấn là màu đỏ thì ở tầng 3, màu xanh đem lại cảm giác thư thái cho nơi nghỉ ngơi. Bàn trang điểm điệu đà với màu xanh dịu dàng cùng bộ sofa thư giãn được đặt bên khung cửa kéo hướng ra màu xanh của cây lá.

Ngoài bể bơi ở tầng một, các thành viên trong nhà cũng rất yêu thích bể bơi ngoài trời trên tầng 3. Đó là nơi vừa rộng rãi lại vừa gần gũi với thiên nhiên. Mặt bằng của nhà khá linh hoạt, bởi vậy, khi có nhu cầu, KTS có thể bố trí thêm một phòng ngủ ở tầng 2 và một phòng ngủ ở tầng 3.

Ban Mai (Theo MM++ Architects – MIMYA)
Ảnh: Hiroyuki Oki

Sáu hành động giải thoát theo quan điểm Phật giáo

Nếu một người kết hợp cả sáu hoạt động này, từng bước từng bước đưa nó trở thành một thói quen trong đời sống hàng ngày của một người, thì sau đó đời sống bắt đầu, bằng chính nó, và sẽ ngày càng trở nên có định hướng hướng về lợi lạc của tất cả chúng sinh.

Người theo Phật giáo là một người không chỉ muốn sống tốt, mà còn muốn đạt tới giác ngộ và giải thoát. Con đường ngắn nhất để đạt tới đích này là xem tất cả mọi người cũng là những vị Phật và hành động giống như là một vị Phật cho tới khi bản thân thật sự trở thành một vị Phật. Sống trong một xã hội luôn luôn mang tới cho chúng ta những thử thách và yêu cầu mới, những gì xung quanh chúng ta chuyển biến rất nhanh. Những chuyển biến này giúp thiết lập một định hướng cho đời sống hàng ngày của chúng ta.

Sáu hành động giải thoát (Stk. Paramitas – Ba la mật đa) được Đức Phật dạy, chỉ ra bằng cách nào mà một người với động lực chính đáng có thể hành động một cách khéo léo vì lợi ích của tất cả chúng sinh và biến cuộc sống đời thường thành có ý nghĩa, hướng tới giác ngộ và giải thoát. Một mặt, các Paramitas là một chỉ dẫn cho chúng ta cách chuyển biến những hoàn cảnh đời thường thành có ý nghĩa. Mặt khác, chúng phản chiếu lên chúng ta bằng cách triệt tiêu những khuôn mẫu thói quen và tự coi mình là trung tâm, bởi vì điều cuối cùng đánh bẫy hoặc giải thoát chúng ta là con đường mà chúng ta giải quyết những suy nghĩ và cảm xúc của mình. Nếu mội người cố gắng để duy trì thái độ tò mò và nhớ tự cười bản thân trong khi điều phục tâm mình, người đó sẽ tạo nên những khám phá đầy kinh ngạc: Một người không chỉ càng lúc càng thường nghỉ ngơi một cách hạnh phúc trong cuộc đời mà còn thật sự tận hưởng đời sống đầy ý nghĩa vượt lên trên cả vùng thoải mái của bản thân.

1. LÒNG TỐT

Nói chung, bố thí là nền tảng căn bản cho tất cả mọi sự phát triển. Nó là sự thừa nhận cao nhất của mối tương quan của chúng ta và là một biểu hiện cho Phật tính của chúng ta. Nó bắt đầu với một nụ cười và một cái ôm mà chúng ta dành cho bạn đời của mình và cũng là rất thật cho sự phát triển của chính chúng ta, khi chúng ta từ bỏ những góc nhìn cũ kỹ. Chúng ta có thói quen nắm chặt lấy tất cả mọi thứ, bao gồm: vật chất, cảm xúc và trải nghiệm của chúng ta hoặc ý tưởng của chúng ta về bản thân, về người khác, và về thế giới. Thật ra, thay vì làm cho chúng ta hoặc người khác trở nên nhỏ bé, chúng ta có thể chỉ cần từ bỏ những khái niệm về chúng ta, về người khác. Chừng nào chúng ta còn đấu tranh chống lại cuộc đời, thay vì khám phá nó theo một cách tò mò và không sợ hãi, thì chúng ta còn không nhận ra rằng tất cả chúng sinh là giống nhau trên con đường tìm kiếm hạnh phúc và rằng mọi thứ, bản thân nó đã rất phong phú và đầy tiềm năng.

Ngay khi chúng ta nhận ra bản chất căn bản của chúng sinh là tâm từ bi thay vì gây gổ, mối quan hệ của chúng ta với thế giới thay đổi hoàn toàn. Chúng ta nhận nhiều và nhiều hơn nữa niềm tin vào những giá trị tốt bẩm sinh của mỗi người và chúng ta phát triển nhiều và nhiều hơn nữa tâm từ bi thực tế. Từ đó, lòng tốt trở nên tự biểu lộ. Một người sẵn sàng cho đi, chia sẻ và từ bỏ là những người đã bắt đầu trở nên hạnh phúc hơn. Một người cho đi một cách tự tin những vật phẩm, cảm xúc tốt – ví dụ như là: sự thân thiết, bảo vệ và thời gian cho mọi người, hoặc những kiến thức giải thoát. Ở đây, điều quan trọng là không phá hỏng sự cởi mở được tạo lên từ lòng tốt và những mối liên hệ tốt bằng việc thực hiện những hành động xấu và gặt hái những hậu quả khó chịu.

2. THÁI ĐỘ CƯ XỬ VỚI MỌI NGƯỜI

Để thực hành chống lại những thói quen xấu, một người cần cải thiện thái độ cư xử với mọi người. Không có hy vọng có hạnh phúc và mãn nguyện nếu không từ bỏ những thái độ tiêu cực. Trách nhiệm của chính chúng ta là phải tạo ra nguồn gốc của hạnh phúc. Nếu chúng ta hiểu rằng thái độ chánh niệm, dựa trên tình thương và lòng từ bi là nền tảng cho những ấn tượng và kinh nghiệm tốt đẹp trong tâm chúng ta thì chúng ta bắt đầu hành xử, nói năng và suy nghĩ một cách có ý thức.

Khi cân nhắc 10 điều răn của Phật về thân – khẩu – ý, chúng ta thích nghĩ tới những giây phút phi thường nhưng chúng ta hoàn toàn bỏ lỡ mất những khả năng nhỏ trong đời sống hàng ngày để thực hành và phát triển. Nếu cần phải (1) bảo vệ người khác, chúng ta thích tưởng tượng ra những hình ảnh anh hùng và quên mất rằng cần phải đảm bảo rằng mọi người đều khỏe mạnh và đã đội nón bảo hiểm khi đi xe máy. Trong thế giới dư thừa vật chất, cần phải có một sự am hiểu sáng suốt về người khác để có thể (2) cho họ cái mà họ thật sự cần. Đồng thời, nếu một người tôn trọng không gian và đồ đạc cá nhân của người khác, người đó đã tiến bộ được rất nhiều. Hành động có ý nghĩa thứ ba là (3) trao tặng yêu thương tại nơi cần điều đó mà không làm hỏng mối quan hệ đối tác. Bốn mặt tích cực của lời nói là: (4) nói sự thật hoặc giữ im lặng; (5) đưa mọi người xích lại gần nhau hoặc hỗ trợ mọi người bên nhau; (6) nói năng một cách có suy nghĩ và có sự tôn trọng dành cho mọi người; và cuối cùng là (7) nói chuyện một cách có ý nghĩa để hỗ trợ người khác khám phá thế giới để từ đó, họ đạt tới những hạnh phúc và ý nghĩa lớn lao hơn. Khi chuyển hóa tâm mình, một người (8) phát triển lòng tự tin và ước mong điều tốt cho tất cả mọi người, hoặc (9) hạnh phúc về những gì mà người khác đã đạt được và bất kỳ điều gì có ý nghĩa mà họ đang làm và một người (10) cố gắng hơn nữa để suy nghĩ một cách lô-gíc, để hiểu nguyên lý của luật nhân quả và để nhận thấy sự phong phú không giới hạn trong vạn vật.

Một cách căn bản, mười hành động tích cực là những hành động nhìn xa trông rộng và là phổ biến. Chúng thể hiện lòng can đảm, tính linh động, và không cứng nhắc hoặc không sự tự xem mình là đúng. Ở đây, điều quan trọng là thái độ hoặc mục đích xác định phẩm chất của hành động.

3. KIÊN NHẪN

Để không đánh bạc một cách thiếu suy nghĩ những vật chất và các điều kiện tốt cần thiết cho sự phát triển mà, thay vào đó, có thể nắm chắc chúng trong dài hạn, cần phải có kiên nhẫn. Sự giận dữ và ghen ghét là những cản trở lớn nhất. Một người tràn đầy hận thù và giận dữ sẽ không thể gieo trồng hạnh phúc trong dài hạn vì nếu chúng ta nhân nhượng thì chỉ trong ít phút, nó sẽ phá hỏng những ấn tượng tốt đẹp đã được nỗ lực xây dựng trong một thời gian dài. Chỉ những ai xóa bỏ được giận hờn và đam mê mới có thể luôn luôn hạnh phúc tại giờ phút này và sau này.

Kiên nhẫn không phải là kéo dài một điều gì đó hoặc chịu đựng một cách lặng lẽ ở góc nhà mà là ngồi một cách can đảm giữa ngọn lửa, hoặc duy trì được sự an lạc trong nội tâm và tạo cho mọi thứ và chúng ta một khoảng không gian và thời gian. Cuối cùng, tùy thuộc vào cách nhìn của chúng ta mà những điều chúng ta trải nghiệm là thiên đường hay địa ngục. Bằng cách không xem hận thù là nghiêm trọng, một người để cho cảm xúc này hòa vào không gian rộng mở và nhận thức rằng mọi thứ mang tới đau khổ ít có ý nghĩa hơn. Khi phải đối mặt với một hoàn cảnh khó khăn và mâu thuẫn, một người nên đợi cho tới khi gặp điều kiện thuận lợi và ngăn chặn một cách tuyệt đối những giận hờn, phẫn nộ, buồn chán trước khi hành động. Để có thể hành động một cách kiên định trong hoàn cảnh khó khăn, và chấp nhận một cách công bằng vô tư các hoàn cảnh không thể thay đổi được là một bằng chứng cụ thể của sức mạnh và sự trưởng thành. Điều này đặc biệt đúng khi chúng ta điều phục tâm mình. Thay đổi thói quen và thái độ ít khi nào có thể xảy ra chỉ sau một đêm và để thói quen hoặc thái độ mới trở thành không thay đổi cần sự bền bỉ và kiên trì. Bởi vì, với tất cả sự tự giác, ở đây, sự thân thiện và hài hước dành cho một người là phần thưởng lớn lao.

4. NHỮNG NỖ LỰC MANG LẠI NIỀM VUI

Hành động thứ tư mô tả cách mà một người có thể xóa bỏ sự lười nhác, tính tự mãn và cách nhìn sai lầm bằng những phương pháp của “nỗ lực mang lại niềm vui”. Tuy nhiên, trong thời đại của chúng ta, lười biếng đồng nghĩa với việc chúng ta làm hàng ngàn những việc không quan trọng. Thế giới của chúng ta tràn ngập những hoạt động sôi nổi tới mức chúng ta còn quá ít thời gian cho những việc quan trọng. Năng lực và sự kiên định nội tâm không phải là chìa khóa duy nhất dẫn đến thành công do sự phát triển chỉ được nhận thấy thông qua việc vượt lên sức ì của chính chúng ta, sự tự thán và những thói quen xấu. Sự phát triển này xuất hiện tại thời điểm chúng ta ở ngoài vùng thoải mái của mình. Nếu một người không trông đợi sự ngợi ca cho những nỗ lực của mình và nếu một người tự do, không vướng vào những cảm xúc của sự quan trọng hoặc chủ nghĩa hoàn hảo, niềm hạnh phúc sâu sắc và đầy đủ sẽ hiện lên. Con đường có ý nghĩa duy nhất để tận dụng những điều kiện tốt của một người chính là thực hiện những khả năng tốt nhất của người đó một cách hạnh phúc và một cách vững vàng, với tất cả trách nhiệm mà không có hy vọng hoặc mong đợi nào. 

5. THIỀN ĐỊNH

Bất cứ ai muốn phát triển những khả năng của mình một cách lâu bền và không muốn là một quả bóng cho cảm xúc và ý nghĩ đá lăn lóc cần giữ khoảng cách trong tâm. Thiền định tạo nên khoảng không gian và tự do cho ý thức của chúng ta và bắt đầu với việc làm dịu tâm thức và sự phát triển của nhận thức. Thông qua quá trình này, một người sẽ học cách để trở về với thời điểm hiện tại và quan sát cách mà cảm xúc và ý nghĩ tự trỗi dậy, thay đổi, và biết mất đi. Nếu một người đã hiểu rằng nguyên nhân chính để có hạnh phúc nằm trong tâm của chính mình và các điều kiện ngoại cảnh chỉ là biểu hiện của những điều kiện có hại hay có lợi thì từ đó, người đó sẽ không thấy những những biểu hiện bên ngoài là khổ đau và thay đổi. Tâm trở nên cân bằng, khó bị xáo trộn và sự sáng suốt nội tâm khởi sinh.

Chúng ta càng thực hành thiền định, chúng ta càng dễ duy trì góc nhìn tối cao và dựa vào đó mà cư xử trong các tình huống hàng ngày. Những điều dễ thương được xem như là niềm hạnh phúc và những điều khó khăn được xem như là một quá trình học tập và thanh lọc các tội lỗi. Nếu một người trải nghiệm điều gì đó tốt, người đó mong rằng tất cả mọi người đều trải nghiệm điều này hoặc điều gì đó tốt hơn và một người truyền đạt kinh nghiệm của những tình huống khó khăn cho người khác. Khi một người càng bỏ qua những vấn đề nhỏ và không lấy bản thân làm trung tâm và làm bạn với bất kỳ điều gì theo một cách cởi mở, không sợ hãi; người đó càng hiểu rằng làm điều tốt là một chuyện rất tự nhiên. Thêm vào đó, thiền định tạo nên những ấn tượng tốt sâu xa hơn trong tâm và do đó, là một điều kiện đặc biệt cho sự phát triển của tuệ giác.

6. TUỆ GIÁC

Sự phát triển tâm trí được đánh dấu bằng hai bước, đôi khi được mô tả như là sự tạo thành của hai sự tích tụ: sự phát triển của những ấn tượng tốt trong tâm (1 tới 5) và sự phát triển sâu sắc của tuệ giác (6). Những ấn tượng tốt đẹp không giới hạn được lưu chứa trong tâm thông qua những ý nghĩ, lời nói và hành động có ý nghĩa, và tại điểm này, tâm đạt tới một mức độ của bình an. Tại đây, những tư tưởng và cảm xúc bất an có thể được giải tỏa bằng cách ít chú tâm tới chúng ngay khi chúng trở nên rõ rệt, và đồng thời, duy trì một thái độ tốt. Chất lượng của những ấn tượng tốt cho phép một bước nhảy vọt về chất lượng. Khi những khả năng bị kìm hạm bởi những trạng thái nội tại cứng nhắc được giải phóng, một người hiểu được bản chất của sự vật một cách trực giác và rõ ràng. Người đó nhận ra rằng thực tế là chủ thể, vật thể và hành động là những phần của cùng một tổng thể. Từ đó, tuệ giác là sự thể hiện tự phát của tâm. Nếu vượt thoát ra khỏi tất cả mọi giới hạn, thuộc tính không có điều kiện của sự không sợ hãi, an lạc và lòng từ bi sẽ được biểu lộ. Sự hiểu biết này giải thoát tất cả mọi hoạt động từ bất kỳ sự hẹp hòi nào và biến nó thành không thể sử dụng cho sự khuếch đại của các nguyên mẫu lấy bản thân làm trung tâm.

Nếu một người kết hợp cả sáu hoạt động này, từng bước từng bước đưa nó trở thành một thói quen trong đời sống hàng ngày của một người, thì sau đó đời sống bắt đầu, bằng chính nó, và sẽ ngày càng trở nên có định hướng hướng về lợi lạc của tất cả chúng sinh. Đời sống của một người bắt đầu có nhiều ý nghĩa hơn và người đó càng mang lại nhiều lợi ích cho thế giới. Do đó, câu hỏi không phải là liệu một người có liên quan vào sự hối hả của đời sống hàng ngày hay không mà là liên quan như thế nào.

Theo SAIGON GOMPA